THUY TRANG Nguyen
Lữ Đoàn 1 Nhảy Dù – Những Cánh Chim Bất Khuất Giữa Trời Sụp Đổ (Bài viết của Mũ Đỏ Nguyễn Văn Đỉnh, Thùy Trang biên tập tiếng Việt & Anh Ngữ)
Song ngữ Việt Anh
26/3/2025
50 năm kể từ ngày miền Nam Việt Nam bị bức tử. Bao nhiêu năm tháng, ký ức của những ngày cuối cùng vẫn còn nguyên vẹn trong trái tim của những người lính Nhảy Dù – những người từng cùng nhau sống chết giữa khói lửa, từng nắm chặt tay nhau trên đỉnh tử sinh. Trong đó, những chiến sĩ thuộc Lữ Đoàn 1 Nhảy Dù (LĐ1ND), đơn vị tôi từng có vinh dự chỉ huy, đã viết nên một chương sử hiển hách nhưng cũng đẫm máu và nước mắt, trong cuộc chiến cuối cùng bảo vệ Long Khánh – cánh cửa ngõ vào thủ đô Sài Gòn thân yêu.
I. Long Khánh – Pháo Đài Cuối Cùng
Sau hơn tám tháng quần thảo khắp chiến trường miền Trung, từ Thường Đức đến đèo Hải Vân, LĐ1ND chưa kịp phục hồi tại hậu cứ Sài Gòn thì ngay đầu tháng 4/1975, chúng tôi nhận lệnh khẩn cấp từ Tướng Lê Quang Lưỡng, Tư lệnh Sư đoàn Nhảy Dù: hành quân thần tốc ra Long Khánh, tăng phái cho Quân Đoàn III.
Chúng tôi hành quân với ba Tiểu Đoàn cơ hữu: Tiểu Đoàn 1, Tiểu Đoàn 8 và Tiểu Đoàn 9 Nhảy Dù, cùng các đại đội Trinh sát, Công binh, Quân y và Pháo binh. Mệnh lệnh quá gấp, đêm đầu tháng Tư, trong khi Sài Gòn còn đang ngủ, đoàn quân xa chở chúng tôi lặng lẽ lăn bánh về Long Khánh – nơi định mệnh đã chờ sẵn.
Khi vừa đến nơi, tình hình đã vô cùng nguy ngập: địch quân – gồm ba sư đoàn chủ lực cộng sản – đã siết chặt vòng vây. Chúng tôi được trực thăng vận vào chân đồi Chuối, gần chi khu Xuân Lộc, nơi Bộ Tư Lệnh Sư Đoàn 18 Bộ Binh đang tử thủ dưới mưa pháo của địch.
II. Dưới Mưa Pháo – Trái Tim Mũ Đỏ Không Run Sợ
Trong căn hầm trung tâm hành quân, Tướng Lê Minh Đảo tận tình cho tôi biết tình hình. Những ấp đạo như Bảo Định, Bảo Bình vẫn còn giữ cờ quốc gia, dân chúng kiên cường, nhưng bị cô lập. Tôi đề nghị cho LĐ1ND bung ra chiếm lấy các ấp đó, phá vỡ thế kìm kẹp của địch.
Tôi còn nhớ rõ lệnh hành quân hôm ấy: TĐ9ND bứng chốt trên Quốc Lộ 1 và tiến về ấp Bảo Định. TĐ8ND tiến về hướng Bắc, TĐ1ND làm trừ bị. Chưa đầy một giờ sau, ĐĐ93 của Đại Úy Đinh Văn Tường – "con gà đá" Cửu Long – đã bứng chốt địch, diệt gọn 12 tên, thu vũ khí, mở đường vào Bảo Định.
Trong khi đó, TĐ8ND chạm nặng. Với lối đánh thọc sâu, bọc sườn kiểu vòng cung – chiến thuật mà chúng tôi đã rèn dũa qua từng trận đánh đẫm máu ở Quảng Trị, Thường Đức – từng lớp, từng lớp địch quân bị vây chặt. Pháo binh do Thiếu Tá Nguyễn Văn Thông chỉ huy trút bão lửa, rạch tan đội hình địch.
Địch phản pháo dữ dội, bắn dồn dập 130 ly vào bộ chỉ huy Sư đoàn, pháo binh, và cả vị trí chúng tôi. Nhưng máu Mũ Đỏ đâu dễ lùi bước. Chúng tôi đề nghị dời ngay BTL về nơi khác, tránh ngã ba, cầu cống, và xa đám đông để tiếp tục chỉ huy hữu hiệu.
III. Dũng Cảm, Nhưng Không Vô Vọng
Ngày nối ngày, LĐ1ND tử chiến với ba sư đoàn địch, không hề nao núng. TĐ9ND vào được ấp Bảo Định sau khi giải thích cho dân biết chúng tôi là quân bạn, dù trước đó bị nhầm là quân địch và bị bắn. Trung Tá Nhỏ – TĐT – bị thương nặng bởi đạn cối từ chính trong ấp, nhưng vẫn chỉ huy đến phút chót. Sau này, Thiếu Tá Lê Mạnh Đường lên thay, tiếp tục dẫn đầu đơn vị giữa lửa đạn.
Các đơn vị lần lượt bung sâu, lục soát, cắt đứt các mạch tiếp tế của địch. Tiểu đoàn 8, 9 Nhảy Dù lập nên chiến công: tiêu diệt gần hai trung đoàn của công trường 7 cộng sản, làm tê liệt trục tiến công hướng Đông của chúng. Nhưng… lệnh rút lui đã đến.
Chúng tôi không hiểu. Tại sao, trong lúc đang chiếm ưu thế, địch hoang mang, tổn thất nặng, thì ta lại bị lệnh rút? Phải chăng trận Xuân Lộc là một màn kịch đã có sẵn hồi kết? Có phải chúng tôi chỉ là những quân cờ dũng cảm nhưng không được phép chiến thắng?
IV. Những Bước Chân Sau Cùng
LĐ1ND được lệnh rút về Phước Tuy. Tại đây, TĐ9ND cùng chi đoàn Thiết Quân Vận mở trận tái chiếm tỉnh lỵ – và lại chiến thắng. Nhưng chỉ vài ngày sau, lại lệnh rút – lần này là về Vũng Tàu.
Ngày 30/4/1975, tại Gò Công, tôi – Lữ Đoàn Trưởng – không thể liên lạc được với Bộ Tư Lệnh Dù tại Sài Gòn. Tôi tìm cách bắt liên lạc với Quân Đoàn IV, chỉ mong làm thêm được chút gì cho đất nước đang hấp hối. Nhưng rồi… mọi tín hiệu đều lặng câm.
Tôi cùng Thiếu Tá Ngô Tùng Châu, TĐT/TĐ1ND, cùng anh em Lữ Đoàn xuống tàu – nhưng… lại nhảy xuống ghe nhỏ, bơi vào bờ. Không nỡ đi. Không đành lòng bỏ lại anh em.
Chúng tôi ở lại – không phải vì ngây thơ hay ảo tưởng – mà vì một lời thề: “Tổ quốc – Danh dự – Trách nhiệm.”
V. Một Lữ Đoàn Bé Nhỏ, Một Trái Tim Lớn
Lữ Đoàn 1 Nhảy Dù – tuy chỉ là một đơn vị "bé hạt tiêu" – nhưng đã chiến đấu như một sư đoàn. Trước mặt ba sư đoàn địch, chúng tôi không lùi. Bị bao vây, cắt đứt tiếp tế, không rên xiết. Lệnh hành quân nào cũng chấp hành, không kêu ca. Khi không còn đánh được nữa, chúng tôi vẫn còn vững niềm tin vào chính nghĩa, và vào nhau.
Nhiều người lính đã ra đi. Nhiều người bị bắt, bị giam cầm. Nhưng không ai là kẻ thua cuộc trong danh dự. Vì họ đã chiến đấu đến viên đạn cuối cùng, hy sinh trong tư thế đứng thẳng.
Kết
Lữ Đoàn 1 Nhảy Dù không hề đầu hàng. Họ bị bức tử cùng miền Nam. Nhưng nếu có một ngày lịch sử được viết lại, tôi tin những trang sử oanh liệt của Lữ Đoàn 1 sẽ được ghi bằng chữ vàng – như lời đáp lại của những cánh chim Mũ Đỏ không bao giờ rơi xuống.
--------------------------------------------------------------------
50 years since the fall of South Vietnam. During this time, several former comrades from the 1st Airborne Brigade (Lữ Đoàn 1 Nhảy Dù, LĐ1ND), which I commanded before 1975, have had the opportunity to reunite in the United States. Beyond the joy of these reunions, some members, still burdened by the past—having faced life and death together and having hastily left our homeland with heavy hearts—have raised several poignant questions:
While reinforcing the 18th Infantry Division (Sư Đoàn 18 Bộ Binh, SĐ18BB) in the steadfast defense of Long Khánh Province—the gateway to Saigon—LĐ1ND successfully defeated and annihilated nearly two regiments of the Viet Cong's 7th Division. Why, then, were we ordered to withdraw to Phước Tuy?
After securing National Route 15 (the Saigon-Vũng Tàu road), when Communist forces seized Phước Tuy, the 9th Airborne Battalion (Tiểu đoàn 9 Nhảy Dù, TĐ9ND) and an Armored Cavalry Squadron successfully recaptured the entire provincial capital. Why were we subsequently ordered to abandon Phước Tuy and retreat to Vũng Tàu?
On the final day in Gò Công (April 30, 1975), unable to establish communication with the Airborne Division Command in Saigon for orders, did I, as the Brigade Commander, manage to contact the IV Corps/IV Military Region Command to contribute further to our nation's efforts?
Why, when the brigade was boarding ships to depart, did Major Ngô Tùng Châu, the Battalion Commander of TĐ1ND, and I choose to jump into a small boat and row back to shore?
These inquiries from our subordinates toward the High Command mirror the questions many nationals have regarding the fate of various units within the Army of the Republic of Vietnam (ARVN) during those final days of South Vietnam. Such questions are both legitimate and reasonable.
Regarding LĐ1ND specifically, I ask my comrades to understand: during that period, a rapid succession of events unfolded over a very brief span. I lacked the time to explain decisions to anyone; instead, I had to assess the immediate situation, make estimations, and issue orders or react promptly. Through this article, readers will glimpse some of those assessments and reasonings. These judgments may be incomplete or imperfect, as they stemmed from a single perspective. However, fortunately, due to external factors, they led to favorable outcomes (the majority of my comrades managed to escape and now reside in the Land of Freedom). I invite readers to follow the final operational steps of a "small but mighty" unit...
I. LĐ1ND at the Long Khánh Front
Having just left the Thường Đức and Hải Vân Pass battlefields (Đà Nẵng) at the end of March 1975 and returned to our base in Saigon for only a few days—without sufficient time to reorganize—the LĐ1ND received orders from General Lê Quang Lưỡng, Commander of the Airborne Division, to urgently move to Long Khánh under the operational command of the III Corps/III Military Region Command.
After over eight months of intense engagements with the 329B, 320, and 304 Communist Divisions in I Corps/I Military Region, embarking on another operation was routine for us paratroopers. When curious friends and relatives would ask, "How many times do you deploy in a year?" we would succinctly reply, "Just once, but it lasts 365 days." This response was approximately 95% accurate.
This time, LĐ1ND operated with three organic Airborne Battalions: the 1st (commanded by Major Ngô Tùng Châu), the 8th (commanded by Lieutenant Colonel Đào Thiện Tuyển), and the 9th (commanded by Lieutenant Colonel Nguyễn Văn Nhỏ), along with the Airborne Reconnaissance Company (commanded by Captain Phạm Minh Đăng). They were supported by the 3rd Airborne Engineer Company, the 1st Airborne Medical Company, and the 3rd Airborne Artillery Battalion (commanded by Major Nguyễn Văn Thông).
The operational orders were exceedingly urgent. On an early April 1975 night, while Saigon's residents were still asleep, the entire LĐ1ND boarded a convoy heading toward Long Khánh. By midnight, units had completed their deployment deep within the rubber forests flanking the road, not far from Mẹ Bồng Con Hamlet (Long Khánh Province).
At that time, the route from Long Khánh to Biên Hòa was obstructed, as Communist forces had seized control of the Dầu Giây junction, Mẹ Bồng Con Hamlet, and several neighboring hamlets. Friendly forces, primarily the III Corps Armored Cavalry Regiment tasked with reopening the road to Long Khánh, were positioned approximately 500 meters west of Mẹ Bồng Con Hamlet. East of the Dầu Giây junction was the defensive line of the 52nd Task Force/18th Infantry Division. The operational concept of III Corps/III Military Region was for LĐ1ND to bypass friendly units to the west, clear the enemy-held hamlets, and advance to link up with the 52nd Task Force/18th Infantry Division.
Upon reaching the rubber forest, the following morning, I used a Jeep with several staff officers to visit the frontline positions of friendly units to gather intelligence and assess the situation firsthand. Our vehicle was greeted by a barrage of enemy mortar fire along the road but, fortunately, remained unscathed. Later that day, I requested III Corps Command to provide a helicopter for me and the battalion commanders to conduct an aerial reconnaissance of the battlefield.
With all preparations complete and the operational plan firmly in mind, we awaited the designated start time. Two tranquil days passed in the rubber forest. On the third morning, I received urgent orders to attend a meeting at III Corps Command. Following this meeting and the implementation of a new plan, that very day, the entire LĐ1ND was airlifted directly into Long Khánh to reinforce the 18th Infantry Division Command in defending the province.
I, along with several staff officers, went ahead to receive orders, while subordinate units were successively transported by helicopter and deployed at the base of Chuối Hill, adjacent to the Xuân Lộc District Headquarters. The 18th Infantry Division Command was stationed in a southeastern forested area near the Xuân Lộc District junction, complete with 155mm artillery and a helicopter landing zone.
FB Thuy Trang Nguyen
Không có nhận xét nào